Bác Sĩ Thú Cưng: Tình Yêu Thương Chân Thành

99
bác sĩ thú cưng

Mọi người thường gọi anh – Đinh Xuân Quỳnh – Trưởng khoa lâm sàng tại PetHealth là bác sĩ thú y. Nhưng tôi thích gọi a là bác sĩ thú cưng hơn. Vì với a, con vật nào cũng là thú cưng.

Tấm lòng chân thành của bác sĩ thú cưng

Tôi không giống như đại đa số các bạn trẻ, tôi có chút khác biệt. Những người trẻ thường thích chó mèo, chuột lang, thỏ… Còn tôi thì lại có 1 tình yêu đặc biệt với…bò sát. Nhưng mà không phải rắn đâu nhé. Rắn thì tôi lại rất sợ.

Tôi có nuôi 1 chú kỳ nhông tên là Kin. Mọi người thì nhìn nó với ánh mắt ái ngại vì sợ bị nó cắn. Nhưng mà thực ra nó rất hiền và biết nghe lời. Ngoài Kin ra thì gia đình tôi còn nuôi thêm 1 chú mèo, tên là Tin. 2 đứa nó như chó với mèo, nếu để sểnh ra là chúng sẽ cắn nhau. Mà phần thằng thì sẽ luôn thuộc về Tin. Vì nó to hơn Kin rất nhiều. Vì thế mà Kin luôn phải ở trong lồng để tránh sự nguy hiểm từ chú mèo của tôi.

Nhưng tai nạn xảy ra khi mà tôi quên không khóa cửa lồng của Kin. Kin chạy ra ngoài, và gặp ngay Tin đang nằm chơi trên sàn nhà. Thế rồi chuyện gì đến cũng đến, Kin bị Tin cắn đến gãy xương chân. Nhưng cũng có phần may mắn vì không chết. Tôi vô cùng lo lắng vì tình trạng của Kin. Nó không chạy được nữa, người rất yếu. Nếu không cấp cứu kịp, to e là nó sẽ chết mất.

Nhưng tìm đâu ra 1 phòng khám hay bệnh viện thú y chữa bệnh cho bò sát bây giờ. Không biết hỏi ở đâu, tôi cầu cứu cậu bạn thân. May thay, nó cho tôi biết ở PetHealth có nhận chữa trị cho bò sát. Mừng như mở cờ trong bụng, tôi nhanh chóng đưa Kin tới PetHealth.

Làm xong các thủ tục, Kin được 1 bác sĩ tên là Đinh Xuân Quỳnh đưa vào phòng phẫu thuật. Lúc mới gặp, anh rất ân cần hỏi thăm tôi và Kin. Tôi cảm thấy anh là 1 người rất yêu động vật và hết lòng với nghề nên cũng an tâm phần nào.

Cuộc phẫu thuật ngoạn mục

Như bình thường, tôi không được phép vào phòng phẫu thuật khi bác sĩ làm việc. Tôi chờ ở ngoài trong sự lo lắng và khắc khoải. Không biết Kin sẽ thế nào, nó có được cứu sống và khỏe lại không? Muôn vàn câu hỏi lo âu vang lên trong trí óc tôi.

Hơn 1h sau, bác sĩ Quỳnh đi ra, trên gương mặt lấm tấm mồ hồi và nói với tôi: Mọi chuyện ổn rồi, chúng tôi đã bó lại xương cho Kin. Sức khỏe của Kin vẫn đang khá tốt. Không còn gì phải đáng lo ngại nữa. Nghe vậy, tôi vui mừng khôn xiết, cảm ơn rối rít bác sĩ Quỳnh. Anh chỉ cười nói với tôi: Đấy là nghĩa vụ và trách nhiệm của 1 người bác sĩ. Tôi phải luôn hoàn thành thật tốt!

Tấm lòng của anh thật khiến tôi phải xúc động. Đến bây giờ, dù không còn nuôi bò sát nữa, nhưng tôi vẫn nhớ cái ngày đó. Cái ngày mà tôi biết tình yêu động vật của 1 người bác sĩ thú cưng là như thế nào.

Mời bạn cùng thảo luận tại đây

Loading Facebook Comments ...